watch sexy videos at nza-vids!
Admin
Admin2
Hoàng Hiệp (Admin) [0FF]
Tôi Yêu Việt Nam
góng sự tình nhìn thật tức cười.
Tự nhiên tôi nhớ lại tôi cũng đã từng mơ thấy một cậu bé tìm bài thi khắp nới. Còn vì sao tìm thì tôi không rõ lý do. Thật là cuộc sống và những giấc mơ nhiều khi có sự trùng lặp kì lạ. Hai chị em họ trông như vậy thôi chứ chắc không phải là cái gì đó ma quái cả.
Hôm nay quá muộn rồi, thôi để hôm khác lên mạng vậy, giờ đi ngủ đi.
Dương lịch mùng 5 tháng 7 nên xuất hành, động thổ, kị cưới hỏi.
Hôm nay là thứ bảy chợ việc làm không mở cửa. Cơ hội kiếm hoi tôi ngủ cho thỏa mắt. Dậy mở máy tính rồi ra rửa mặt.
“Ti…ti…” tôi chạy vào xem, là cô bạn chat ấy.
“Cậu có đấy không?”. Tin nhắn đã nhắn được 5 phút. Đang định trả lời thì.
“Sao bây giờ mới lên mạng? Ngủ nướng chứ gì? Mặt trời lên đến ngọn tre rồi”.
“Lần này thì bạn nói sai rồi, tôi dậy rất sớm. Trời chưa sáng đã dậy rồi”. Tôi nói câu đó mà mặt vẫn lạn te không xấu hổ.
“Thật không?”
Tôi nhanh chóng tìm ngay một chủ đề nói chuyện khác. “Sao hôm nay rảnh thế, không có ai ở nhà à?”
“Hôm nay cũng rỗi”.
“Hay quá, cùng trong một thành phố gặp được người cũng nhàn nhã như mình, hay chúng ta gặp mặt nhau đi”. Tôi thấy mình nói vậy chắc là sẽ không được.
Quả nhiên nick cô ta thaot1 ra ngoài tối thui. Nói chuyện cứ nói chuyện, cần gì phải gặp mặt. Trên mạng đầy người đẹp.
Cô ta lại hiện lên “Cậu chắc là muốn gặp tôi chứ, tôi xấu lắm!”
“Nếu không tiện thì để khi khác vậy”.
Lần này cô ta thoát ra ngoài thật.
Tôi thở dài một cái, đi ra đánh răng tiếp. Mình cũng sắp hai lăm tuổi rồi còn nôn nóng quá.
“Ti…ti…”
Tôi không qua xem là ai nữa mà pha xong cốc coffee mới ngồi vào máy.
“Cậu thật sự không muốn gặp mình sao?”
“Tùy vào bạn thôi, vì mình đâu có sợ gặp bạn đâu”.
Cô gái “Thế để tôi nghĩ xem đi gặp bạn với phong cách nào bây giờ?”
“Được rồi, tôi sẽ đến vơi một bộ mặt biến dạng vậy”, tôi gửi cho cô ta một tấm ảnh quỷ. Ít ra thì cô đấy cũng không thể xấu hơn ma được.
“Vậy chúng ta chọn địa điểm, thời gian đi”.
“Thật không, tốt quá!”
Một tin vui vẻ, mới đầu cũng chỉ định nói chơi vậy thôi nhưng ai ngờ cô ta đồng ý gặp tôi thật. Tôi đang vô cùng hưng phấn.
“7 tháng 7, buổi sáng, 8h, chúng ta gặp nhau ở công viên Long Đình nhé, thi xem ai đến trước.”
7 tháng 7? Tôi tính qua một cái thì là ngày hôm sau. Công viên Long Đình cách đây không xa. Chắc cô ta cũng ở quanh đây. Tôi đặc biệt gửi lại cho cô ta một bức thư nhắc nhở. Rồi ngắm vuốt một tí trước gương.
Cô ta gửi lại “Bạn chắc là đang làm đẹp đúng không?”
Không còn gì để nói, đến điều này còn bị cô ta bắt thóp. Tôi thấy mình quả là đáng thương. Càng ngày càng muốn gặp cô ta quá.
“Bây giờ bạn đã tin là khu nhà tôi đang ở có điều kỳ lạ chưa?”
“Kỳ lạ thôi chứ có gì đáng hay không đáng tin đâu?”
“Cậu nói xem có gì kỳ lạ nào?”
Tôi kể câu chuyện về hai chị em suốt ngày đi tìm bảng điểm…
“Cậu thấy kỳ quái à?”
“Tất nhiên rồi, mà cả khu này ai cũng có vẻ sợ tôi. May ra chỉ có bà chủ nhà là đối xử với tôi như người bình thường”.
“Ừ! Đúng là kỳ lạ thật. Nhưng cậu đã từng nghĩ là vì sao chưa?”
Tôi nói ra quan điểm của mình “Có lẽ người dân ở đây sống khép kín quen rồi”.
“Thì ra là vậy!”
“Đặc biệt còn có những người tôi chưa từng thấy họ nói chuyện với người xung quanh bao giờ. Hay như hai chị em đó như thể là trẻ vô gia cư ý”.
Dương lịch, ngày 7 tháng 7, kị xuất hành, kị cưới hỏi, kị động thổ.
Hôm nay là thứ hai, tôi qua tôi ngủ hơi muộn, khi tỉnh dậy đã 8h rồi. Tôi cuống cuồng rửa mặt thay quần áo đi ra ngoài. Dù hôm nay chợ việc làm có hội nghị tuyển dụng lao động nhưng tôi lại có một cuộc hẹn quan trọng hơn.
Muộn rồi, tôi đi thang máy cho nhanh.
Chưa đặt chân vào trong thang máy tôi lại nghe như có tiếng trẻ em khóc. Cũng thấy hơi sợ vì lời căn dặn của bà chủ nhà cứ vang lên. Tôi cẩn thận nhìn kỹ xung quanh, chẳng thấy gì khả nghi cả. Vào thang máy tôi ấn nút điều khiển. Thang máy không đi xuống mà lại đi lên thẳng tầng thượng.
Tôi đang mải nhìn tờ quảng cáo dán đầy thang máy. Cửa mở ra, ngẩng đầu lên tôi thấy một cô gái bước vào. Một gương mặt đẹp hoài cổ, tóc xõa, mặc một chiếc váy liền màu trắng. Vẻ bên ngoài ngây thơ trong sáng như học sinh thế này mà tinh cách cô ta hòa nhã một chút thì sẽ được rất nhiều người quý mến.
Cửa thang máy đóng lại, cô gái đứng nép vào một góc, đôi mắt nhìn xa xăm vô hồn. Ồ nhưng chân cô ta đi giày cao gót sao tôi không nghe thấy tiếng bước chân.
Không khí yên lặng quá, hay cứ nói chuyện với cô ta vậy.
“Hôm nay cô ra ngoài à?”
“Vâng!” cô gái không thèm quay lại nhìn tôi đến một cái.
Tôi không biết cô ta đối với tôi cố tình lạnh nhạt như vậy hay là tính cách cô ấy là như thế.
Thang máy bắt đầu đi xuống, sao tôi hi vọng nó đi xuống thật nhanh để tôi ra khỏi cái chỗ tẻ nhạt này.
Cái thang máy chết giẫm này dở chứng rồi. Nó rung lên bần bật rồi đứng im. Cô gái đó ấn mấy lần vào nút điều khiển mà vô ích. Tôi nhìn đống hồ, đã 8:10… Thời gian cứ thế trôi qua.
Cô gái càng ngày càng cuống quýt ấn nút điều khiển liên tiếp, sự ngoan cố của kẻ có sức lực.
“Không kịp thì xin nghỉ, thầy giáo sẽ đống ý thôi mà!” Thấy cái điệu bộ vội vã của cô ta tôi nghĩ tới buổi hẹn của tôi, vậy là hỏng rồi. Trên công tắc có nút cấp cứu, đã ấn mấy lần mà có tác dụng gì đâu. Nó hỏng mất rồi. Tôi cầm điện thoại gọi cho nhân viên phục vụ nhưng trong cái thang máy cổ lỗ sỉ này chẳng có tí sóng nào cả. Đành đợi vậy.
“Hôm nay em thì tốt nghiệp” Vừa nói cô bé vừa khóc.
Ồ! Tôi cũng quên mất đấy, hôm nay 7 tháng 7 là ngày thi tốt nghiệp hàng năm. Hết thời học sinh rồi nên tôi không để ý đến chuyện thị cử này nữa. Giờ này không kịp rồi. 8h37 rồi.
Cô gái trông vội lên dùng hết sức đạp tới tấp vào cửa trong khi hai tay ôm mặt khóc rưng rức. Tôi không thể nhìn thẳng mặt cô ta, chỉ nhìn cô ta qua bốn bức inox sáng loáng của thang máy, càng nhìn cô ta tôi càng bất an.
Tôi nghe thấy tiếng động ở thang máy bên cạnh vẫn hoạt động bình thường. Sau chúng tôi lại đen đủi thế này. Tôi cố nhẫn nại, và an ủi cô ta. Tất cả sự cố gắng cô ta đã chuẩn bị cho ngày hôm nay đều đã tan biến. Lần thi này có lẽ sẽ ảnh hưởng đến cả đời cô ấy mất thôi.
“Em bình tĩnh lại đi, bình tĩnh lại nào!”
Thật ra nói vậy thôi chứ tôi cũng lo lắng lắm chứ. Tôi lo cô ta đi mất, sẽ không gặp lại được nữa.
“Mau mở cửa ra! Mở cửa ra! Thả tôi ra! Thả tôi ra!”
Đã 8:52 rồi.
Bỗng thang máy rung rung! Đèn công tắc ở tầng 10 sáng lên.
“Em xem này thang máy dùng được rồi!”
Tôi kéo sự chú ý của cô ta. Nhưng cô ta quỷ dưới đất, tinh thần hoàn toàn sụp đổ. Bây giờ muộn rồi, dùng được cũng làm gì đâu.
Đứng lặng yên bên cô ta tôi rất muốn vỗ về an ủi cô ta trong lúc này. Muốn lau nước mắt cho cô ta nhưng còn đắn đo một lúc lâu. Tôi vỗ vai cô gái mà thấy nó trống trống. Tôi thấy tay mình vỗ vào không khí.
Điều kinh ngạc này làm tôi chết sững. Đồng hồ báo tầng của thang máy hiện 10… 9… 8… 7… 6… tất cả các chi tiết ấy làm đầu tôi trắng toát. Tôi chẳng suy nghĩ được gì nữa cả. Thang máy sắp xuống rồi. Tôi tuyệt vọng ngất lịm đi…
Thang máy vẫn đi tiếp xuống -1, -2, -3. CŨng chẳng biết sau bao lâu thì không còn đứng vững nữa phải dựa vào tay vịn thang máy. Cô gái thì đã lả đi vì mệt tóc tai xõa rượi, quần áo thì quá xộc xệch rồi. Tôi hoảng hốt “-5”, phải chăng tôi nhìn nhầm.
Không nhầm “-5” thật.
Ở đâu ra cái tầng “-5” này. Từ trước đến gi
<<1 ... 1718192021 ... 34>>
Copyright: :CafeOnline!
Home | 4rum

Copyright © 2013 Tamtay.org

C-STAT ...