watch sexy videos at nza-vids!
Admin
Admin2
Hoàng Hiệp (Admin) [0FF]
Tôi Yêu Việt Nam
ông đêm, sáng sớm đã đi ra ngoài, trên đường chẳng có ai cả. Cũng không bắt gặp hai chị em hay đi qua đây như mọi khi. Hơi thất vọng một chút nên mua xong đồ ăn sáng tôi đi về nhà. Gặp hai ba người đi ngược chiều lại, họ đi rất nhanh, gần đến tôi họ đều lườm tôi một cái rồi tránh xa, thật làm tôi tức chết đi.
Lại nói đến lần đầu tôi gặp hai chị em đi bộ…
Hôm đó tôi thức cả hai amt81, đi rất vội vàng vì thức cả đêm rồi bụng đói vô cùng. Tôi xông thẳng đến chỗ bán đồ ăn sáng nhưng chứa có hàng nào cả. Cổng lớn khu nhà này cũng chưa mở, xem ra còn sớm quá.
Tôi quay đầu về nhà, đèn đường vẫn sáng, quang cảnh quanh đây vẫn ảm đạm. Một cô gái từ trên cầu thang đi xuống. Cô ta cúi đầu nên không nhìn rõ mặt chỉ nghe thấy cô ta đang nói vọng lên cầu thang.
“Lương lương nhanh lên!”
Cô ta mặc một chiếc váy trắng, tóc dài, sắc mặt u sầu. Đi hết cầu thang mà không phát ra tí tiếng động nào cả. Cô ta đứng đấy không động đậy, đợi cậu em xuống.
Giờ này cửa lớn vẫn đóng, chị em cô ta chuẩn bị đi đâu?
Sau một lúc một cậu bé chạy từ cầu thang xuống, vẻ bên ngoài rất dễ thương chỉ một tội mặt mày nhăn nhó ra vẻ không vui. Cô chị kéo tay cậu bé, kéo lại quần áo chỉnh tề, vỗ vỗ vào vai cậu bé rồi hai chị em dắt nhau đi. Thấy vậy tôi nhắc hai chị em họ.
“Bây giờ không ra được đâu, cổng vẫn chưa mở!”
Giọng trẻ dễ thương “Cám ơn anh”. Cô chị thì chỉ nhìn tôi một cái rồi đi tiếp.
Cụt cả hừng, làm gì mà lạnh lùng thế. Xã hội bây giờ đúng là lắm kẻ kì lạ, người khó gần bay giờ không thiếu. Là người thông minh sẽ biết cách thể hiện bằng cử chỉ hành động mà không nhất thiết cái gì cũng phải nói. Không nên để bối cảnh xã hội ảnh hưởng đến tính cách, làm mất đi cái tôi riêng của mỗi người. Nói hay vậy thôi chứ một sự thật cay đắng là tôi cũng đã làm được đâu.
Có tiếng hát bài Dạ Hương của Châu Kiệt Luân…
Một cái áo trắng vụt qua, không còn thấy hai chị em họ đâu nữa. Có lẽ họ vừa rẽ vào nhà ai đó.
Tôi nghêu ngao theo lời bài hát. Trước đây tôi nhìn Châu Kiệt Luân đặc biệt ác cảm, thấy cậu này cố ý tỏ vẻ ta đây nhìn rất ngứa mắt. Nhưng đâu bất cứ lúc nào cũng có thể nghe thấy nhạc của anh ta. Dần dần tôi cũng thấy nghe hay. Ca từ đẹp đẽ của Phương Văn Sơn kết hợp với chất giọng hoài cổ của Châu Kiệt Luân nghe thì rất tuyệt, rất có hồn, rất hàm xúc. Cũng có lẽ ai đó nói đúng: thập kỉ này không có Châu Kiệt Luân thì xã hội thật là tẻ nhạt.
Ông lão ở phòng trực ban hỏi thăm “Dậy sớm thế?”. Tôi hay đến chỗ ông nhận thư nên quan hệ khá thân thiết. Người có tuổi rồi ngủ không nhiều thường dậy rất sớm.
“Vâng ạ! Cháu chơi cả đêm, nào đã ngủ đâu”.
Nghe tôi nói vậy ông ngọt nhạt.
“Cái thằng bé này, còn trẻ phải biết giữ sức khỏe, phải lo mà làm việc đi chứ”.
“Cháu biết rồi ạ”, tôi gật đầu lia lịa. Có vẻ không nên nói với người già về việc chơi trò chơi mới đúng.
“À, Kha Bằng này, cháu vừa làm gì trên đó thế? Từ xa thấy cháu một mình đứng đấy cả nửa ngày. Ông tưởng có việc gì, cháu không qua đây ông còn đang định đến đấy xem xảy ra chuyện gì đấy”.
“Ở đâu ạ?”. Tôi thấy có điều gì đó không bình thường. Ông lão và tôi đang nói đến cái chỗ chỉ cách chỗ tôi đang đứng có một đoạn. Tuy là chưa sáng hẳn nhưng cũng đủ để nhìn thấy mọi thứ chứ. Sao ông lão nhìn thấy tôi mà lại không nhìn thấy hai chị em ho?
“Ở cái cây đằng trước mặt đấy”.
Khó hiểu quá. Cô chị mặc cái áo màu trắng rất bắt mắt đấy chứ. Tôi tự nghĩ hay lúc đó cái cây che khuất tầm nhìn của ông lão. Cũng rất có thể mắt ông ta nhìn xa không rõ. Chào ông lão tôi đi vội về phòng, sợ mình gặp phải chuyện gì không làng.
Về đến phòng tôi chui ngay vào cái ổ ấm áp của mình. Tự thưởng cho mình một điếu thuốc phì phèo nhả khói. Ở trên tầng cao có khác, yên tĩnh và cô quạnh quá.
Ở cái nơi xa lạ này tôi không có người thân. Có chuyện gì bất trắc xảy ra cũng không ai hỏi han, nghĩ đến vậy trong lòng thấy hơi tủi thân. Cũng lâu không có thời gian tĩnh tâm lại suy nghĩ, sống như những ngày vừa qua tự tôi cũng thấy mình hơi quá đà. Phí phạm thời gian như vậy cũng không biết an nói với mọi người thế nào.
Hít lấy hơi thuốc tôi nhớ lại những kỉ niệm ngày trước. Nhớ lại cảnh tôi đi học, nhớ lại khoảng thời gian bên cạnh cô ấy và cả cảnh tôi cùng bạn bè hồi đại học chung một ký túc. Tôi nhớ cả ánh mắt đầy hi vọng của bố mẹ mình. Tôi không chịu nổi nữa, dụy ngay điếu thuốc, thay quần áo đi ngủ cho rồi.
Tôi quyết tâm “Ngủ một giấc, mai đi tìm việc làm, không thể kéo dài thế này mãi được”.
Buồn ngủ díp cả mắt rồi, ngủ chưa sâu giấc, tôi nghe có tiếng người đi đi lại lại ngoài hành lang. Tôi làm ngơ nhưng cũng biết đó là bà chủ nhà chắc đắn đo xem có nên gõ cửa phòng tôi hay không.
Do dự mãi, bà ta cũng gõ cửa. Nhất định bà ta lại định khuyên nhủ tôi nhanh nhanh đi tìm việc, không thể để tình trạng này diễn ra nữa. Gõ cửa chán chẳng có ai ra mở, chắc bà nghĩ tôi không có nhà. Bà bỏ về rồi tôi thiu thiu ngủ.
Tôi ôn tập lại kiến thức, cũng sắp thi cao học rồi. Tranh thủ thời gian mới được. Tôi phải làm vô số đề toán – lý – hóa, học thuộc đủ các loại công thức, định luật. Tôi giành giật từng phút từng giây.
“Kẹt!”, cửa mở ra, là cậu em trai đã gặp hôm trước.
Cậu ta chạy lại gần hồn nhiên nói “Anh có thấy quyền truyện của em đâu không?”
Không buồn quay đầu lại “Em tìm kỹ trong ngăn kéo của em xem”.
“Anh, em nói cho anh biết một điều bí mat65nhung7 anh không được nói cho người khác biết đâu nhé”.
“Yên tâm anh không nói với ai cả”.
“Em vừa thi trượt, sợ bố mẹ biết, em đem vứt bài thi đi”.
“Vứt rồi bố mẹ đòi xem bài thi làm thế nào?”, cậu bé này đúng là không nghĩ đến hậu quả.
Cậu ta cũng cuống cả lên rồi “Anh trai tốt bụng, đến lúc đó anh nói dối hộ em một câu là do anh không cẩn thận đã làm mất bài thì của em rồi”.
Không biết bố mẹ cậu bé mắng chửi cậu bé từ lúc nào. Họ hùng hùng tát vào mặt cậu bé “Lần này thì mày được bao nhiêu điểm?”
Thằng bé cúi gằm mặt xuống “Con… con đỗ rồi… bài thi bị anh ý không cẩn thận làm mất rồi”.
“Đỗ rồi, bao nhiêu lâu rồi mày đã thi qua lần nào! Mày nhớ lần trước mày nói gì không, lần này mày vẫn còn dám trượt, tao đánh cho mày chết bây giờ. Mau lấy bài thi ra đây xem!”
Ánh mắt cầu xin của cậu bé nhìn tôi. Tôi cũng thấy thật bất lực. Trẻ con nên để ý chuyện học hành, không thể chỉ mê chơi điện tử, mê đọc truyện tranh. Nếu tôi dung túng cậu bé, cũng không biết về sau có gây ảnh hưởng gì lớn cho cậu ta không. Thế nên tôi đứng đấy không nói gì.
Ông bố rất tức giận “Mày đã dám nói dối, hôm nay nếu mày không đưa cái bài thi ra đây, xem tao có giết mày không, thầy giáo của mày nói gần đây mày không chịu học hành, loại mày mà đỗ mới là lạ”. Ông ta cầm cây gậy gỗ tiến thẳng về phía thằng bé.
Tôi vội khuyện thằng bé “Cháu mau lấy bài thi ra đi, bố mẹ cháu trước sau gì cũng sẽ biết, rồi thầy giáo cũng sẽ gọi điện cho họ biết”.
Thằng bé bị dọa khóc toáng lên, lủi thủi đi ra ngoài. Trước khi ra đến ngoài, anh ta nhìn tôi như kêu oan, như thật vọng, rất buồn rầu.
“Cháu đi tìm chị”.
Đến nửa đêm rồi mà cậu ta chưa về. Tôi vội bổ đi tìm. Tôi tìm kỹ khắp mọi ngóc ngách trong khu nhà. Mà không biết thằng bé chui vào đâu rồi ý chứ. Nếu biết trước nó phản ứng mạnh vậy tôi đã nói dối hộ nó vài câu.
Khắp hang cùng ngõ hẻm của quanh khu nhà này tôi đều tìm mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh ta đâu cả.
Tôi lo lắng ngẩng đầu lên, thấy trăng đêm nay tròn.
Hình như trên nóc nhà có
<<1 ... 1516171819 ... 34>>
Copyright: :CafeOnline!
Home | 4rum

Copyright © 2013 Tamtay.org

C-STAT ...