watch sexy videos at nza-vids!
Admin
Admin2
Hoàng Hiệp (Admin) [0FF]
Tôi Yêu Việt Nam
ữ Thùy Dương lại trước khi Thùy Dương kịp chạy trốn. Tình yêu đã giữ Dương ở lại. Dương cũng không thể nào xa Phong được. Cả Hiểu Phong và Thùy Dương đều không thể ngăn con tim mình lại nhưng khoảng cách làm cho lý trí họ xa rời nhau. Hiểu Phong nhìn thấu được tâm can Dương, hiểu được Dương cần gì, muốn gì, Dương là người thế nào nhưng khoảng cách 2000km đã không làm cho Phong thấy được Dương là ai. Điều đó khiến cho Dương đau lòng và khổ tâm biết bao, hạnh phúc Dương có được là do Dương lừa dối Phong mà có. Dương không thể im lặng thêm được nữa. Dương nói lời chia tay. - Anh!!! - Anh nghe nè cô bé - Em sẽ không bao giờ rời xa anh đâu. - Anh cũng không bao giờ buông tay em ra đâu, ngốc ạ. Anh sẽ luôn ở bên em mỗi khi em cần đến anh mà. - Không, anh hiểu lầm ý em rồi. Em chỉ không rời xa anh thôi. Chứ em sẽ không đến bên anh đâu. - Huhu. Sao em lại nói vậy? Em định offline với anh à? Em không thương anh nữa à? - Không phải. Em gọi cho anh bây giờ nhé. Phong bối rối, trái tim như muốn vỡ tung ra khi đọc những dòng tin nhắn. Chuông điện thoại reo, Dương Thủy đang gọi... - Anh đang làm gì đấy ạ? - .... - Anh giận em à? Em xin lỗi mà. Em định nói chuyện này với anh. Nhưng anh ghét em rồi thì thôi, em giữ cho riêng mình vậy. Em cúp máy nha anh - Giọng Thùy Dương nửa buồn nửa có vẻ nũng nịu - .... - Anh có biết em là ai không? - Anh không cần biết. Em là ai chứ? Em là em của anh mà. Anh không chịu đâu. - Anh còn nhớ là em kể em bị tai nạn sau khi quen anh không? Em chưa nói anh nghe hậu quả của tai nạn. - Anh nghe đây - Em là một cô bé tàn tật anh à. Em không đi được nữa. Em cũng không cầm đàn được nữa. Em... em khác trước rồi. không phải người như lúc anh quen nữa đâu. - Dù có như thế nào thì em vẫn là em mà... Em vẫn là Dương Thủy của anh mà. Anh không chịu đâu đấy. - Không. Em không phải Dương Thủy. Em là Thùy Dương. Tên thật của em là Thùy Dương. Cái tên Dương Thủy... Em xin lỗi. Em không định nói dối anh. - .... Tên nào cũng vậy mà em. Anh thương em thật mà. Anh không quan tâm đến những gì là quá khứ đâu em. Anh... - Em tắt máy nha anh. Thời gian quả là khó khăn cho cả Dương với Phong khi bức tường vô hình đã hiện lên rõ ràng ngăn cách cả đôi bên đến với nhau, đến với bến bờ của tình yêu và hạnh phúc. Hiểu Phong đã phải đấu tranh nội tâm rất nhiều. Vì Dương, Phong có thể từ bỏ tất cả nhưng Phong không phải là một người giàu có. Phong sợ mình không đủ sức để chăm lo cho Dương, Phong sợ không thể làm cho Dương hạnh phúc. Những dằn vặt đau đớn đầy đọa cả hai người khiến cho hai con tim dường như ngạt thở. Dương và Hiểu Phong chỉ biết lặng im mỗi khi bên nhau. Nhưng rồi cái ngày ấy cũng đến. Tình yêu đã chiến thắng được lý trí khô khan và lạnh lùng. - Em... Anh yêu em. - Không được yêu em đâu đấy. - Sao lại không được yêu em? Không cho anh yêu em, anh kiện bây giờ đó. - Anh không sợ gia đình phản đối à? Không sợ khoảng cách, không sợ bệnh của em sao? Sao anh ngốc thế? - Vậy thì em cũng không được yêu anh đâu đấy nhé... - ....... - Thôi, chịu anh đi nha. - Nhưng còn tương lai.... - Mình còn bên nhau, yêu nhau được ngày nào thì cứ trao nhau những gì ngọt ngào hạnh phúc nhất được không em? Hãy yêu hết mình đi, được không em? Anh không muốn mất em. Tương lai thì để cho tương lai tính đi. Đâu ai biết trước được. - Anh! - Sao nè? - ......Em cũng yêu anh. - Ngốc này, anh biết lâu rồi. Anh yêu em lắm ngốc ạ. Phần kết: Chỉ cần có tình yêu Biết được con trai mình đang yêu một cô gái tàn tật lại cách xa cả mấy ngàn km khiến cho mẹ của Hiểu Phong choáng váng rất đau lòng. Bà không kịch liệt phản đối, cũng không ngăn cấm. Bà không nói một lời nào mà chỉ khóc. Bà là một người phụ nữ nhân hậu, bà biết thương và hiểu cho Thùy Dương nhưng bà không muốn con trai bà phải vất vả. Vừa thương con trai, vừa thương cô gái tội nghiệp kia, không muốn con trai mình trở thành người bội nghĩa, bà suy nghĩ tới mức đổ bệnh. Hiểu Phong lặng im, không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của Thùy Dương suốt hai tuần liền. Hiểu Phong đi tìm câu trả lời cho quyết định của chính mình. Cho rằng mọi thứ đã đến hồi kết, Dương không khóc lóc, không níu kéo và cũng không quá buồn. Dương tự an ủi cho lòng mình để không tiếc nuối dù cho tình yêu phải kết thúc trong lúc tình yêu đang đẹp đẽ, Dương đang được hạnh phúc nhất. Cầm tờ giấy kết quả điện tâm đồ rằng mình bị bệnh tim, Thùy Dương cũng mỉm cười mãn nguyện. Cuộc đời mãi mãi chỉ là ẩn số. Đi đến cuối cuộc đời vẫn sẽ không có ai hiểu và yêu Hiểu Phong nhiều như Thùy Dương đã hiểu và đã yêu. Số phận chia cách họ trên ngã rẽ của cuộc đời nhưng tình yêu vẫn mãi giữ họ trong tâm trí nhau cùng những kỉ niệm... Và yêu nhau nhiều hơn những gì họ có. Dương nhắn cho Phong một tin nhắn cuối cùng: - Cảm ơn anh vì đã yêu thương em và cho em những ngày hạnh phúc nhất. Dù sao đi nữa, em cũng sẽ mãi mãi yêu anh. Chuông tin nhắn vang lên ngay phía sau Thùy Dương. Dương giật mình quay lại nhìn... Hiểu Phong đang đứng đó bằng xương bằng thịt, Hiểu Phong đọc tin nhắn Dương vừa gửi. Đứng trước mặt Thùy Dương, Phong nhắn tin lại: - Đến cuối đời, không được hối tiếc vì tình yêu của anh đâu đấy nhé. Vì anh sẽ yêu em và ở bên em suốt đời đấy cô bé ạ. Không bao giờ xa em nữa đâu. Chỉ cần có tình yêu và đức tin. Người ta sẽ đến được bên nhau và trao cho nhau những gì là hạnh phúc nhất.
Copyright: :CafeOnline!
Home | 4rum

Copyright © 2013 Tamtay.org

C-STAT ...