ngăn nắp, mọi thứ đều trông rất gọn gàng. Thím Đoạn đưa chúng tôi đi tham quan khắp căn nhà một vòng, tầng dưới gồm: phòng khách, bếp, phòng vệ sinh và kho chứa đồ; tầng hai thì có ba phòng, phòng này cũng rất sáng sủa, rộng rãi. Ngoài ra ở tầng hai còn có sân chơi.
“Căn nhà này nhẽ ra tôi dự định cho những cậu học sinh nam thuê, nhưng khi nhìn thấy các cháu vừa nho nhỏ, vừa lễ phép, cho những cậu sinh viên nam thuê thì lại sợ họ nghịch ngợm kob bảo vệ của công, cho nên tôi thà cho các cháu thuê còn tốt hơn!”
Triệu Lệ hỏi: “Thế bà định cho chúng cháu thuê buồng nào ạ?”
“Cả căn nhà này”
“Chúng cháu vẫn chỉ là sinh viên, thím Đoạn, chúng cháu sợ rằng không thể thuê nổi cả căn nhà này được. Chúng cháu ba người thuê một buồng ngủ là được rồi ạ!”. Tôi tiếp lời của thím Đoạn.
“Vâng ạ! Vâng ạ!”. Hai người họ cùng hùa theo.
“Nhưng bà không muốn quá nhiều người sống ở đây, bà rất vừa lòng để cho các cháu ở đây, còn tiền nhà thì tùy các cháu, muốn đưa bao nhiêu thì đưa. Vì bà cũng có ý định tìm người giúp bà trông coi căn nhà này, để trong nhà có chút hơi người, không bị trống vắng, bà cũng không muốn để căn nhà thành nhà hoang một cách phí phạm”.
“Thế bà không ở đây sao?” Lưu Tịnh rất tò mò hỏi.
Đột nhiên sắc mặt của thím Đoạn dần dần tối sầm lại, rất lâu sau mới nói tiếp được “Chồng bà mất mấy năm trước, căn nhà này mới xây từ năm ngoái nhẻ ra định để lại cho con trai út của bà cưới vợ về đây ở. Nhưng không may nửa năm trước con trai bà cùng vợ chưa cưới nó đang trên đường đi lấy giấy chứng hôn, thì bị tai nạn xe, đụng phải xe tải đi trước mặt, thế là con bà và vợ chưa cưới của nó đã…” Nói đến đây thím Đoạn nấc nghẹn ngào không thốt nổi lời nào.
Mẹ già mất con trẻ là sự bất hạnh lớn nhất đời người. Mấy người chúng tôi đều im lặng, không lên tiếng vì không biết nên khuyên và an ủi thím thế nào mới tốt.
“Bà bây giờ chỉ còn một mình thôi sao?” Tôi khẽ tiếng hỏi thím.
“Bà còn con trai lớn đang làm việc ở thành phố, nửa năm trước cũng muốn đón bà lên đấy sống cùng. Nhưng bà cũng không nỡ lòng nào bỏ đi, bỏ nơi bà đã sống gần hết quãng đời này cho nên bà vẫn sống một mình ở đây. Mấy ngày trước con trai cả của bà lại nhất quyết bắt bà lên đấy sống cùng bọn chúng, bà cũng không thể từ chối mãi được, thế nên đồng ý lên thành phố. Đồ của bà thì chuyển lên trước rồi, chỉ còn đợi tìm được người thuê nhà thì bà cũng dọn đi luôn thôi”.
Chúng tôi ba đứa lại nhìn nhau, cảm thấy thực sự phấn khởi, vì vừa vặn tầng hai có ba phòng ngủ, mỗi đứa một phòng. Lại còn nghĩ đến việc không mất nhiều tiền nhưng lại được ở ngay trong căn biệt thự, còn gì tốt hơn nữa. Ngay lúc sau chúng tôi liền ký hợp đồng với thím Đoạn, vì dù gì cách trường học cũng không xa lắm, đồ vật cần mang theo lại không nhiều. Vào chiều hôm đó ba chúng tôi đã dọn dẹp xong đồ đạc đến đây ở.
Con trai cả của thím Đoạn chiều hôm đó cũng lái xe xuống đón thím lên thành phố, trước khi đi thím Đoạn có dặn dò chúng tôi: “Người hàng xóm đối diện với nhà ta tên là Trương Chí, hai vợ chống làm nghề mổ lợn bán lợn, là người rất thật thà, chất phác, con người lại rất nhiệt tình, có chuyện gì thì các cháu cứ đến tìm anh ta giúp cho”. Sau khi thím Đoạn giao cho chúng tôi chìa khóa, bà lại lần nữa dặn dò chúng tôi. Tiễn bà lên xe xong, không yên tâm nên bà lại gọi chúng tôi qua cầu, xuống xe và căn dặn tiếp chúng tôi thận trọng, nhắc nhở thêm nhiều việc khác. “Các cháu nhớ phải đi ngủ sớm, mà nhớ phải đóng chặt các cửa trước khi đi ngủ, nhớ chưa?” Chúng tôi đều biết rồi, nhưng lại bắt chúng tôi nhắc lại lần nữa những điều bà đã dặn. Hì… hì… lần này thì chúng tôi thực sự nếm được mùi thế nào gọi là “người già lẩm cẩm”. Tuy là thế nhưng chúng tôi vẫn phải nhắc lại toàn bộ một lần nữa lời bà nói thì bà mới yên tâm lên xe để đi.
Tiễn thím Đoạn đi khỏi, mấy chúng tôi sắp xếp lại toàn bộ căn nhà. Thím Đoạn là con người thật tốt, những đồ dùng trong gia đình hầu hết đầy đủ, chẳng cần chúng tôi phải mua thêm gì nữa. Ba đứa chúng tôi quay trở lại trường để thu dọn lại một số đồ lặt vặt còn sót ở ký túc, cùng về ăn tối ở nhà ăn cho tiện. Rất nhiều bạn học của chúng tôi đều biết chúng tôi thuê được căn nhà tốt thế này, bọn họ ai nấy đều rất ngưỡng mộ, bảo chúng tôi sao mà may mắn thế. Chúng tôi cũng quyết định từ giờ về sau không ăn cơm tối ở nhà ăn nữa mà nấu cơm ở nhà.
Thu dọn xong đồ ở ký túc xá thì cũng đã 8h hơn rồi, cả ngày hôm nay thời gian trôi đi thật nhanh, chúng tôi cũng vất vả cả ngày trời nên chỉ muốn có thể được dậy muộn. Đi ra khỏi cổng sau trường được một đoạn không xa thì trời cũng sập tối, đèn đường không có, nhưng cũng may tối nay trăng sáng, nhiều sao nên cũng đủ nhìn thấy rõ ràng con đường trước mặt.
Triệu Lệ như sáng tỏ một việc gì đó cất giọng kêu: “Ngày mai chúng ta phải mua mấy cái đèn pin vì đường ở đây tối quá lại không có đèn đường”.
Vừa nói dứt lời, đám cỏ xung quanh bỗng xuất hiện, đốm ánh sáng trắng bay lên làm thắp sáng lên màu xanh của cỏ. Lúc ẩn lúc hiện bay xung quanh chúng tôi.
Tôi cười, nói “Triệu Lệ cậu nhìn xem, cậu vừa chê đường tối qua thì có ngay ánh sáng rồi nhớ”. Từ nhỏ tôi ở miền Nam khi lớn lên tôi lại ra miền Bắc học Đại học đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đom đóm, tôi rất thích những con đom đóm này, tôi thường ngồi như mất hồn xem nó cả buổi mà không chán.
Chúng tôi cũng thấy mờ mờ ảo ảo đồi cỏ trước mặt. Buổi đêm của đồi cỏ làm cho người ta cảm thấy huyền bí vì cảnh đêm đen phủ kín thêm vào đó những đốm sáng lập lòe, lúc ẩn lúc hiện của con đom đóm.
Vòng hết ngọn đồi này, chúng tôi lại nhìn thấy lấp lóe chút ánh sáng từ hai căn nhà nhỏ củ đôi vợ chống Trương Chí rọi ra. Trước cửa nhà, Trương Chí đang cùng vợ mình ra ra vào vào bận thu dọn đồ đạc. Vợ chồng họ thật là cần mẫn, chăm chỉ, làm việc từ sáng sớm cho đến tận bây giờ. Đợi đến lúc chúng tôi lại gần, Trương Chí cũng nhìn thấy chúng tôi anh liền nở nụ cười chào hỏi: “Các cô hôm nay dọn đến đây ở chưa?”
“Vâng, bọn em dọn qua xong rồi. Anh Trương này, từ nay về sau chúng ta là hàng xóm với nhau rồi, anh cũng không được cầm dao xuất hiện đột ngột đâu đấy!”. Xem ra Lưu Tịnh có ấn tượng quá sâu đậm về con dao của anh Trương.
Vợ của anh Trương Chí nghe thấy cuộc trò chuyện của anh em cũng tham gia góp vui: “Hà… ha… Đại Chí là con người thô lỗ hay quên thế đấy mọi người đừng để ý, lần sau mọi người mà muốn ăn thịt thì cứ đến đây, cứ tha hồ mà lấy, bảo đảm thịt tươi”.
“Vâng ạ! Vâng ạ!”. “Các em nếu có thì giờ thì ghế qua đây ngồi chơi!”. Trương Chí cũng nói theo.
Cũng hợp ý với chúng tôi vì chúng tôi cũng định nấu cơm ở nhà thế nên có người hàng xóm bán thịt nhiệt tình này cũng thật tiện. Chúng tôi vội vảng cám ơn. “Vâng cám ơn, từ giờ về sau còn làm phiền anh chị nhiều, thôi hai người làm việc đi ạ, bọn em cũng phải về rồi”.
Chào tạm biệt hai người đó xong, chúng tôi nhanh chóng về đến trước cửa. Không biết làm sao mà càng về đến gần nhà thì chúng tôi càng cảm thấy mệt mỏi, thậm chí ngay cả sức lực để cầm chìa khóa mở cửa cũng không còn, xem ra ngày mai nhất quyết phải mua đèn pin vì ánh sáng không đủ để nhìn thấy gì mà mở cửa. Cùng lúc chúng tôi tìm chìa khóa đột nhiên phát hiện trên cửa dán một tờ giấy trắng. Đêm hôm, tối om như mực thế này trên cửa ra vào lại dán tờ giấy trắng thực sự rất dễ nhận ra. Chúng tôi được ánh sáng lờ mờ của ánh trăng cố đọc những nét chữ trên đó, chỉ thấy được viết k